Những điều cần nhớ trước khi nóng giận muốn chỉ trích người khác.

Thứ Tư, 7 tháng 11, 2018

Khoảnh khắc con người ta tức giận, chỉ số IQ về zero. Đây là lúc bạn dễ dùng khẩu ngôn để sát thương người khác, lời nói có thể “giết chết” người.

“Khẩu nghiệp” (nghiệp gây ra do lời nói từ miệng) là tội mà một người bình thường dễ phạm phải nhất. Số mệnh của một người tốt hay không, hãy nhìn xem người đó có nhiều “khẩu nghiệp” hay không là biết. Vì vậy, “khẩu nghiệp” rất quan trọng.
Trong cuộc đời của một người, không phải ngày nào cũng làm chuyện thất đức, nhưng việc nói những lời thất đức, thiếu đức, khó nghe và không đứng đắn thì có thể xảy ra mỗi ngày. Tích lũy qua năm tháng, phúc báo sẽ vì “khẩu nghiệp” mà chạy mất hết. Do đó, người nói chuyện không có “khẩu đức”, cả cuộc đời thường gập ghềnh, nhấp nhô, thậm chí rất thê lương.
Vì thế ngay cả lúc đầu óc tỉnh táo nhất hay lúc tức giận cũng cần ghi nhớ không thể nói những lời này ra. Nếu không “hậu quả” sẽ khó lường…
Điều thương tâm, đừng gặp ai cũng nói
Khi đang buồn bã, có ý muốn chia sẻ, nhưng nếu gặp bất cứ ai cũng thổ lộ sẽ rất dễ làm cho người nghe bị áp lực tâm lý đồng thời nảy sinh nhiều mối nghi ngờ, cảm thấy nhàm chán. Ấn tượng trước đây của bạn trong mắt người khác cũng sẽ bị mai một, khiến người ta xa lánh vì sợ bạn lại trút khổ lên họ.
Việc của mình, lắng nghe lời khuyên của mọi người
Những việc của mình nên lắng nghe quan điểm của người ngoài cuộc, một mặt có thể tạo ấn tượng khiêm tốn, mặt khác mọi người sẽ nghĩ rằng bạn là người thấu tình đạt lý.
Việc không thể làm, thì đừng nói
Không được dễ dãi cam kết những việc ngoài tầm tay. Phải để cho người ta tin rằng bạn nói được thì sẽ làm được.
Oán trời trách đất cũng là cách làm tổn hại nhanh phúc báo
Người hay phàn nàn, không hài lòng với số mệnh, ích kỷ và ganh ghét đố kỵ thường hay oán trời trách đất. Họ không trân quý những gì vốn có của bản thân nên mới cảm thấy bất bình, thông qua cái miệng mà suốt ngày ca cẩm. Đây cũng là một cách làm tổn hại phúc báo rất nhanh, cũng là một dấu hiệu của người bạc mệnh hiện tại hoặc sau này.
Điều không chắc, nên nói thật thận trọng
Đối với những điều không nắm bắt rõ, nếu bạn không lên tiếng, đôi khi người ta nghĩ bạn đạo đức giả hoặc thiếu hiểu biết, không có chính kiến. Chi bằng diễn đạt một cách cẩn thận, mọi người sẽ cảm thấy rằng bạn là một người đáng tin cậy.
When the Buddha Wept Blood There was once a village which flourished by the sea. It even had a port where not only fishing boats but also trading ships docked. Unfortunately, its residents became lazy and enjoyed nothing more than drinking wine and joking. There was a kindly old woman who ran a small tavern near the waterfront. It was always packed with customers, so she made a good living. One day, just after she opened the tavern doors to prepare for the first onslaught of customers, an old man in tattered clothes came into the tavern. "Excuse me, I can see you're just opening, but do you have something I could eat? I'm very hungry," he said very humbly. The old woman could tell from his appearance that he could not pay, but she told him to sit down and she would get him something. She served him a large bowl of rice, a bowl of soup, a roasted fish, several side dishes and a bowl of rice wine. The man ate hungrily, and when he finished, he wiped his mouth with his hand, stood up and slowly said, "That was very good. Thank you very much, but... I'm very sorry. I don't have any money. How can I pay you?" "Think nothing of it," said the old woman. "You were hungry and I fed you. I was glad to be able to do it." The man didn't move. He stared at the old woman's face as though in a daze. Then he blurted out, "Let me tell you something important. Start preparing enough food to do you for four days and when that stone Buddha on the mountain in front of here weeps blood, take the food to the top of that mountain and stay there. If you don't, you will surely die. I read it in your face." So saying, the mane left. The old woman did not question what the fortuneteller told her, but immediately began preparing food supplies. Several times throughout the day she climbed up the mountain to see if the Buddha was crying or not. Thinking she should not keep this information to herself, she told the fortuneteller's words to all the men who came into the tavern so that they could survive whatever catastrophe was to befall them. The men only laughed and made jokes about "the crazy old woman." Then, a man said, "Let's play a trick on her. What do you say we..." The other men agreed and so that evening they went up the mountain and painted red tears on the stone Buddha. The next morning, shortly after sunrise, the men went to the tavern. They banged on the door and shouted, "It's happened! It's happened! The Buddha is crying tears of blood!" The old woman opened the door and shouted at the men, "You should get going! Quick! Head up the mountain!" "We will," said one of the men. "But first we have to prepare some food. You go on first." The old woman put the bundle of food she had prepared on her head and hurried off. The men watched her go up the mountain until she was out of sight and then they went into the tavern. "Let's drink up," shouted one of the men. "The place is ours." Even though it was early morning, the men began to drink and laugh about the trick they had played on the old woman. They had emptied many jugs of wine when they suddenly heard a roaring sound. They threw open the tavern doors just in time to see a huge wave rolling toward them. In a flash they realized that the old woman was right, but it was too late. The sea crashed down on the men, the tavern and everything around it. The whole village was swept away by the tidal wave and swallowed up by the sea. The old woman was the only survivor. ~ from the Korean Folk & Fairy Tales Gwaneumsa, Jeju-si, Jeju-do, South Korea.
Miệng muốn nói lời hay, lời tốt thì tâm phải tốt, phải đẹp
Miệng muốn nói lời hay ý đẹp thì trong lòng phải thực sự tốt, phải có hảo tâm, vì vậy người đó sẽ phát ra từ trường tốt xung quanh mình. Những thứ tốt đẹp sẽ tìm đến với người này và họ có phúc báo. Vậy hảo tâm là gì? Trước tiên cần biết đủ và biết cảm ơn. Biết đủ là một loại thành tựu. Những người tu hành họ luôn tự hài lòng, đối với hoàn cảnh nào cũng chấp nhận, cũng thấy thỏa mãn và biết ơn. Khi người ta biết đủ, biết thỏa mãn, người ta sẽ không nói những lời không tốt hay phàn nàn vì trong tâm họ đã bình an rồi.
Việc gấp, nói từ tốn
Gặp phải trường hợp khẩn cấp, nếu có thể dằn lòng một phút để suy nghĩ, sau đó nói chậm rãi, không vội vàng hấp tấp thì người nghe cũng sẽ thấy ổn định mà không cuống cuồng, “tá hỏa” theo. Bình thản ngay trong lúc khẩn cấp sẽ giúp bạn chiếm được niềm tin của người khác, cho thấy bạn là người có năng lực thực sự, khó “xung động” và là chỗ dựa của mọi người xung quanh.
Điều vô căn cứ thì đừng nói hàm hồ
Trên đời tệ nhất là kẻ ngậm máu phun người, vì thế đừng nói những điều vô căn cứ hoặc thêu dệt. Hãy chứng tỏ mình là người trưởng thành, có nhân phẩm, có gì nói nấy, thành khẩn trong từng lời nói.
Chuyện của người khác, nói thật cẩn thận
Cần giữ một khoảng cách an toàn giữa người với người, đừng bình phẩm hay đồn thổi chuyện của người khác mà tạo ra những hiểu lầm tai hại.
Không nói lời tổn thương người khác
Chúng ta có thể không nóng nảy với người ngoài nhưng lại hay trút giận lên người thân, vì bạn cho rằng người nhà sẽ chấp nhận mọi khuyết điểm của mình. Đây là sai lầm lớn, đối với gia đình, bạn càng cần phải yêu thương và tiết chế những lời nói cay nghiệt, không đáng có. Nói lời tổn thương người khác thì mình sẽ bị khinh thường.
Việc của người lớn, nhiều nghe ít luận
Người lớn tuổi hơn thường không thích những người trẻ bàn luận hay cho nhiều ý kiến về việc của họ. Vì thế, nếu không phải chuyện mà bạn hiểu tường tận thì tốt nhất là ít luận để tỏ sự tôn trọng trưởng bối, khiêm tốn và hiếu học.
Trích nguồn bài viết:https://lanhmanh.com/doi-song/nguoi-co-tinh-tinh-nong-nay-noi-bop-chop-can-nho-ro-dieu-nay-30084.html




0 nhận xét:

Đăng nhận xét